Hiển thị các bài đăng có nhãn mưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mưa. Hiển thị tất cả bài đăng

5 thg 5, 2009

một sớm cafe,

Một sớm tinh mơ  sau một đêm gật gù trên xe, bước ra khỏi xe, mưa lất phất phà vào trán, cảm nhận được hơi lạnh xuyên qua lớp áo mỏng. Em thèm ly cafe đặc quẹo, mà uống xong một ngụm thì phải chờ một đỗi lâu lắm mới uống thêm được ngụm mới. Thời gian lặng thinh ngừng hẳn lại khi từng cafe nhỏ từng giọt.
Nhà em không xa Dalat là mấy, nên mỗi lần về nhà em đều đi thẳng lên Dalat cafe, lang thang một dạo rồi mới lên xe búyt về nhà.
Em có dạo đã sống và đi học ở Dalat một thời gian, đã từng cảm nhận được sự ấm áp trong tay ai, nên với em Dalat luôn chiếm một phần lớn miên man ký ức. Lần này tình cờ em gặp lại anh, người xưa năm nào khi đang lơ ngơ đi dạo. Cafe và chẳng nói một lời, umm thì im lặng còn tốt hơn lời hỏi thăm chán ngắt....
Tấm ảnh này anh chụp em tại quán, lúc đang nghĩ gì chẳng rõ.

18 thg 4, 2009

Hoang liêu

Trời mưa to giữa trưa, bạn cùng phòng đã tắt đèn nghỉ trưa. Em ngồi bó gối cạnh cửa sổ nhìn mưa, mà cũng không hẳn là nhìn mưa nữa, chỉ là ngồi nghĩ linh tinh nhờ mưa làm chất xúc tác. Thấy cái buồn và sự cô độc vây quanh, cái buồn xa thẳm mà chẳng biết nguồn cơn từ đâu nữa.

8 thg 5, 2008

Ngày không nắng!

Đã thực sự vào mùa mưa, tâm trạng em cũng bắt đâu vu vơ, ngơ ngẩn. Nhìn em, nhìn mưa, nhìn trời, nhìn người ta rồi buồn thinh không. Rồi em lại nhớ em ngày bé, nhớ em ngày dại, tưởng tượng ra em ngày sau, tưởng tượng về những việc em phải làm…lan man lắm, chằng chịt lắm. Dường như đầu óc em hoạt động khá nhiều vào những ngày trời không nắng. Chỉ là thinh không thôi, chỉ là vẫn vơ thôi, chỉ là em nhiều tâm trạng, chỉ là em giàu cảm xúc thế thôi. Cuộc sống thết đãi em khá nồng hậu, tuy rằng không hoàn hảo nhưng em chẳng thể chê trách điều gì.

Cũng vào những ngày Dalat tháng 4 mưa rả rích, một cái nắm tay của ai làm em cảm thấy ấm, ấm lắm nhé, dù là trời mưa rất lạnh. Và những cơn mưa ấy mang đến em một thứ tình cảm nhẹ nhàng, nhẹ lắm, ummm tình đầu!. Rồi mưa, rồi những ngày không nắng cũng mang thứ tình cảm ấy đi một cách nhẹ nhàng, giờ chắc đã xa lắm. Để em mắt vẫn trong veo, lòng vẫn nhẹ tênh những chiều mưa nhớ về những gì xa lắc và chợt mĩm cười.

Dù là mùa mưa hơi ướt át và em nhiều tâm trạng nhưng em vẫn thích, em vẫn yêu mùa mưa chẳng bởi vì sao cả.

Cho em ngày trời không nắng.



29 thg 5, 2007

Trời mưa, em nhớ nhà và thèm khoai lang

Tình hình là thế này, Sài Gòn hổng biết giận ai, sụt sùi từ trưa tới giờ, mãi không chịu nín. Sài Gòn khóc còn ta thì nhớ nhà, thèm ăn bắp luộc, bắp nướng, hay bắp chiên, khoai lang luộc gì cũng được.Trời mưa luôn mang đến cho ta những tâm trạng khó tả, nhớ điều gì đó, nhớ ai đó...
Ta vớ lấy cái áo mưa, chạy ù ra chợ, vơi hy vọng là tìm được xe bắp luộc hoặc là nồi khoai nào đó. Sau khi vất vả với sự ướt át, với sự chen lấn khó chịu ở chợ, hỏi thăm hai ba bận mới tìm thấy bà bán khoai móm mém với 2 rổ khoai to tướng. Bà cười thật tươi : "Trời mưa mua khoai ăn cho đỡ buồn đi con". " Khoai trắng ba ngàn rưỡi còn khoai tím thì bốn ngàn rưỡi". Bao nhiêu thì nhiêu ta cứ lựa một số củ nhỏ nhỏ thon thon, bé bé...chẳng buồn trả giá. Chà củ nhỏ mới ngon, còn tại sao ư? Ta không biết, Mẹ ta bảo thế.
Chạy về tới nơi, ướt mẹp, nhưng ta lại vui. Luộc khoai xơi thôi.
Ta lại nhớ nhà nhưng chẳng còn buồn nữa.

Khoai lang nóng hổi vừa thổi vừa ăn đi

14 thg 5, 2007

Một ngày mưa chẳng ngớt.

Ta thức giấc trong tiếng mưa rả rích. Cơn mưa làm ta ngon giấc, không mê man, không mộng mị. Ta cuộn chặt chăn hơn nữa, ừ hử chẳng muốn dậy, ta ngúng nguẩy với chính mình, mưa vầy sao mà đi làm đây.
Một ngày giữa tháng năm, bắt đầu bằng cơn mưa rả rích từ khuya, không khí tràn ngập những nỗi niềm. Trong lòng tự nhiên buồn đến lạ. Ta ngó nghiêng, trời không một chút nắng, mưa làm nắng lười chẳng muốn dậy.
Mưa như chỉ chực chờ ta bước chân ra đường là ào xuống, gã chẳng bao giờ để ý tới ta...Ta cố vón vén, thế mà khi tới chỗ làm ta vẫn ướt mẹp, chán thế. Hôm nay sao yên ắng thế, ta chẳng có nhiều việc để làm, dù hôm nay là thứ 2. Ta ngồi co ro cả buổi sáng, ráng làm ấm bằng vài bài hát yêu thích. Chà ta vui hơn, ta cũng nghêu ngao, chỉ khổ thân anh bạn đồng nghiệp, nghe ta nghêu ngao mà ngán ngẩm: "Chuyện gì vậy nhỏ?"
Mưa cả ngày chẳng dứt, ta lại nhớ nhà, mỗi lần mưa như vầy, thể nào cũng được ăn bánh xèo. Cả nhà xúm xít quanh lò lửa, ai cũng cầm bát sẳn sàng, chờ mẹ làm xong cai nào xơi ngay cái ấy. Trời mưa, lạnh, ngồi bên bếp lửa, cười toe toét, không gì đánh đổi được....Ta với lấy điện thoại và gọi về nhà.

13 thg 5, 2007

Đám cưới bạn cũ

Mình có một buổi tối rất vui, được gặp lại vài người bạn học chung hồi đại học, cười toe toét.
Trời mưa như trút, nhưng mình cũng diện một bộ thiệt đẹp để ra ngoài, chẳng phải siêng đi chơi giữ vậy đâu, mình đi ăn đám cưới một người bạn, mình và bạn ấy chơi với nhau rất thân,hồi còn đi học. Mình có vẻ háo hức vì mình nghĩ thể nào cũng sẽ gặp lại những người bạn cũ, lâu lắm rồi chẳng gặp lại. Chạy ra đường ngoắc một chiếc taxi đi cho nhanh, trời thì mưa mà váy áo thế này mà tự chạy xe chắc thành con mèo ướt mất.
Mình thấy một vấn đề rất khó khăn cho những cô dâu chú rể nhà ở tỉnh và đang làm việc ở thành phố này. Ừ thì nhiều thủ tục rườm rà quá, khiến cô dâu chú rể mệt nhoài. Thằng bạn mình phải chạy về quê để làm lễ cưới, xong rồi 2 vợ chồng lại tất tả chạy vào, mà nhà ở tận miền Trung xa xôi chứ cho gần gì. Vì tất cả họ hàng và bố mẹ đều ở đó, không thể bỏ qua lễ nghĩa được, mà ở quê thì phải làm tới 2 tiệc, tiệc buổi trưa là khách của bố mẹ và họ hàng, tiệc buổi chiều dành riêng cho bạn bè. Và tương tự như vậy ở nhà cô dâu ngày hôm trước.Nếu hai người ở gần một nơi thì xem ra đỡ khổ hơn chút ít. Nhưng nếu nhà 2 người ở quá xa nhau, khác tỉnh chẳng hạn thì lại càng khổ hơn cho cô dâu và chú rể. Hai người đang làm việc ở thành phố, vì vậy không thể bỏ qua các mối quan hệ công việc, làm ăn, bạn bè mới ở đây, do đó thường thì mọi người cũng phải làm một tiệc ở thành phố. Chà chà, mệt nhỉ.
Mình đang suy nghĩ không biết có cách nào đó bớt rườm rà hơn mà vẫn trọn vẹn đôi bề. Khó nhỉ.
Gặp lại bạn cũ thật vui, chỉ tiếc là mình không được gặp lại nhiều bạn như mong đợi. Tụi mình nói chuyện nhiều quá, chẳng trách mình khản cả cổ. Xong cả bọn chạy đi uống cà phê, trời mưa, ướt nhẹp, nhưng mình chẳng quan tâm nữa, gặp bạn bè là vui rồi.
Mượn nhân vật chính tí xíu.




Sao ai cũng cười toe toét thế nhỉ?