
hạnh phúc chẳng là điều gì lớn lao mà chỉ là muôn vàn những điều nhỏ nhặt
5 thg 5, 2009
một sớm cafe,

18 thg 4, 2009
Hoang liêu
8 thg 5, 2008
Ngày không nắng!
Đã thực sự vào mùa mưa, tâm trạng em cũng bắt đâu vu vơ, ngơ ngẩn. Nhìn em, nhìn mưa, nhìn trời, nhìn người ta rồi buồn thinh không. Rồi em lại nhớ em ngày bé, nhớ em ngày dại, tưởng tượng ra em ngày sau, tưởng tượng về những việc em phải làm…lan man lắm, chằng chịt lắm. Dường như đầu óc em hoạt động khá nhiều vào những ngày trời không nắng. Chỉ là thinh không thôi, chỉ là vẫn vơ thôi, chỉ là em nhiều tâm trạng, chỉ là em giàu cảm xúc thế thôi. Cuộc sống thết đãi em khá nồng hậu, tuy rằng không hoàn hảo nhưng em chẳng thể chê trách điều gì.
Cũng vào những ngày Dalat tháng 4 mưa rả rích, một cái nắm tay của ai làm em cảm thấy ấm, ấm lắm nhé, dù là trời mưa rất lạnh. Và những cơn mưa ấy mang đến em một thứ tình cảm nhẹ nhàng, nhẹ lắm, ummm tình đầu!. Rồi mưa, rồi những ngày không nắng cũng mang thứ tình cảm ấy đi một cách nhẹ nhàng, giờ chắc đã xa lắm. Để em mắt vẫn trong veo, lòng vẫn nhẹ tênh những chiều mưa nhớ về những gì xa lắc và chợt mĩm cười.
Dù là mùa mưa hơi ướt át và em nhiều tâm trạng nhưng em vẫn thích, em vẫn yêu mùa mưa chẳng bởi vì sao cả.
Cho em ngày trời không nắng.
29 thg 5, 2007
Trời mưa, em nhớ nhà và thèm khoai lang
Ta vớ lấy cái áo mưa, chạy ù ra chợ, vơi hy vọng là tìm được xe bắp luộc hoặc là nồi khoai nào đó. Sau khi vất vả với sự ướt át, với sự chen lấn khó chịu ở chợ, hỏi thăm hai ba bận mới tìm thấy bà bán khoai móm mém với 2 rổ khoai to tướng. Bà cười thật tươi : "Trời mưa mua khoai ăn cho đỡ buồn đi con". " Khoai trắng ba ngàn rưỡi còn khoai tím thì bốn ngàn rưỡi". Bao nhiêu thì nhiêu ta cứ lựa một số củ nhỏ nhỏ thon thon, bé bé...chẳng buồn trả giá. Chà củ nhỏ mới ngon, còn tại sao ư? Ta không biết, Mẹ ta bảo thế.
Chạy về tới nơi, ướt mẹp, nhưng ta lại vui. Luộc khoai xơi thôi.

Khoai lang nóng hổi vừa thổi vừa ăn đi



