Hiển thị các bài đăng có nhãn holiday. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn holiday. Hiển thị tất cả bài đăng

30 thg 12, 2008

Chào 2009!

Đón năm mới 09 chẳng có lấy một tấm hình, em bỏ qua mọi hình ảnh, em lang thang buổi chiều một mình với đầu trần, dép cói và giỏ lát.
Có anh bạn thỉnh thỏang vẫn rủ rê: tự dưng muốn lang thang, muốn trốn vào xó xỉnh nào đó quá Thục ơi, rảnh không? đi đâu đó không?. Với em, chẳng cần phải tìm nơi nào để trốn, em có thể trốn ngay giữa chốn đông người, ra đường đông nghẹt không ai quen, không nói chuyện với ai và mãi suy nghĩ linh tinh thì cũng giống vào xó nào đó thôi, có khác gì đâu. Ngày đầu năm em cũng vậy, sung sướng vì suốt buổi chiều ngồi ì ở cafe, nắng vàng nhẹ đổ ngang vai. Ngồi nhìn bóng mình nhỏ bé rồi hồn lạc vào thế giới nào chẳng rõ...
Quyển sổ trên làm vài ngày trước năm mới, xem như một món nhỏ đón năm mới vậy.
Hy vọng một năm nữa bình an.

24 thg 12, 2008

Giáng Sinh ở nơi làm việc!

Công ty của em là công ty Việt Nam nên ngày Giáng Sinh là một ngày bình thường. Cả phòng vẫn đi làm, tuy nhiên có khác hơn mọi ngày một chút, tâm trạng mọi người vui hơn, và có nhiều đồ ăn hơn nữa. Để xem, bọn em có một cái bánh buche, có một rổ kẹo, có một chai Spy...đủ để tiệc tùng rồi. Buổi trưa, cả phòng tắt điện, để ngắm đèn nhấp nháy, chỉ bật đèn lên khi một trong mấy cái mắt kính không thấy đường ăn bánh. Cả bọn ltập trung lại ăn bánh, xử hết chai Spy (hòanh tráng ghê không) và cười nghiêng ngả, để rồi tan tiệc bị mắng vốn là mấy đứa này ồn ào, quậy phá cả buổi trưa. Hí hí!!!

Xem ra bọn em đã có một Giáng Sinh vui vẻ và toại nguyện, được ăn no nê, và được cười ngả nghiêng. Bên dưới là một số hình ảnh mà cả bọn đã cùng trang trí lại cái phòng làm việc cho Giáng Sinh. Có cây thông, có đèn, có hoa tuyết, có túi đựng kẹo....có vòng treo ngòai cửa, và đa phần là sử dụng các nguyên vật liệu tái chế.


Cửa sổ tuyết rơi                                        Cây thông nhấp nháy


Em thích nhất là mấy cái túi giấy đựng kẹo treo trên tường kia, nó được treo gần cửa ra vào, đi ra đi vào thò tay bốc kẹo, cảm giác hệt hồi còn bé hay vụng đồ ăn.

12 thg 12, 2008

Sổ nhỏ cho Giáng Sinh.

Không khí đã đượm màu Noel lắm rồi, trời đã se lạnh, đèn đã giăng lấp lánh, phố đã lung linh bởi những sắc màu xanh, đỏ, trắng. Gần tới Noel rồi, làm em cũng rộn ràng không kém. Em quyết định làm một quyển sổ ruy băng nhỏ đón Giáng Sinh, em không trang trí gì nhiều, chỉ chọn  mấy dãi ruy băng  màu xanh và đỏ đặc trưng để làm thôi. Chọn kiểu gáy ruy băng đơn giản cho dễ làm. 

Em không phải là người theo đạo, Giáng Sinh đối với em chỉ là chút tâm trạng háo hức mà thôi, nhưng em lại phát hiện ra một điều rất ư lý thú đó là: Việc trang trí Giáng Sinh làm em vui biết chừng nào, giải tỏa biết bao nhiêu điều phiền tóai. Mấy hôm nay, em cùng cô bạn cùng phòng - cô bạn Song Ngư- lấy những vật liệu có sẳn, những thứ tận dụng lại để trang trí nơi làm việc, tâm trạng lâng lâng sảng khóai như vừa tu ực hết lon bia lạnh. Dự án trang trí lại nơi làm việc đón Giáng Sinh vẫn chưa hòan thành, nhưng hứa hẹn là có nhiều điều thú vị. Chắc phải có một dịp nào đó nói về cô bạn Song Ngư mà em rất mực yêu mến này, bởi bì bạn có nhiều điều thú vị khiến em luôn tròn xoe mắt. Bạn ấy rất  sáng tạo, mọi thứ đều có thể biến thành vật trang trí, biến thành đồ chơi và bạn ấy vui tính nữa....

Sổ nhỏ cho Giáng Sinh

16 thg 2, 2008

Tết!



Tết,
Vậy là một năm nữa lại đến.
Vậy là thêm một tuổi nữa.
Vậy là già thêm chút nữa.
Vậy là tận hưởng thêm một năm nữa tươi đẹp...

Trở lại Sài Gòn sau kỳ nghỉ dài khá thoải mái, được ăn no nê, được ngủ phủ phê, được "tám" chuyện khản cổ, được cười ngặt nghẽo, được nhõng nhẽo... vậy là được hạnh phúc đúng không? Umm, còn gì bằng chứ!

Về nhà đi chợ Tết với Mẹ, năm nay vật giá lên cao đi chợ thấy xót quá. Bắt gặp hình ảnh những người phụ nữ nghèo, dáng xiêu xiêu cầm chặt nắm tiền trong tay, đi đến hàng nào cũng vậy, cũng đứng tần ngần rất lâu...Umm hình ảnh của Mẹ đó, nhỏ à. Tự nhiên có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ, có gì đó cay cay trong mắt. Vì mình hình như nhiều lần bắt gặp hình ảnh mẹ cầm chặt nắm tiền trong tay tần ngần giữa chợ Tết đông người. Quê mình sao vẫn mãi cứ nghèo.

Ngày xưa, mỗi lần Tết đến là mỗi lần Mẹ rất lo, Mẹ lo làm sao để chạy vạy để lo đủ tiền cho năm chị em vào trường sau Tết - vì phải đóng tiền học phí học kỳ 2. Mẹ luôn nói ăn Tết đơn giản thôi, không quần áo mới, không bánh mứt nhiều để dành tiền vào trường. Và với chị em bọn mình thì nỗi lo bị nghỉ học lớn hơn rất nhiều với chuyện không có quần áo mới. Vậy là Tết chỉ khác ngày thường là có nồi bánh chưng, bánh tét cộng với mấy hũ dưa món....Vậy mà bao tháng ngày khó nhọc cũng qua, chị hai giờ đã 28 rồi. Khi đưa mình ra xe để vào lại Sài Gòn, Bố mới hỏi mình năm nay liệu có thể tổ chức kỷ niệm 30 năm ngày cưới được không. Vậy là có một kế hoạch cho ngày lễ 30-4 rồi.

Như thường lệ, năm nào cũng vậy, Giao Thừa luôn là thời khắc được mong đợi nhất của Tết. Mẹ dọn một mâm trái cây tươm tất để tạ trời đất, cầu cho một năm mới bình yên. Cả nhà cầu nguyện rồi khui rượu uống mừng năm mới, nhận lời chúc, và tiền mừng tuổi. Năm nay chị em ai cũng thắc mắc, vì Mẹ chẳng nói gì, chỉ đưa bao lì xì thôi, mẹ chỉ cười rồi nói "ở trong đó đó", năm nay mẹ chu đáo hơn, mẹ viết lời chúc cho riêng mỗi đứa và để sẳn ở trong bao lì xì luôn. Cảm động!



Cụng ly mừng năm mới nè




Mấy chị em sáng mùng 1 Tết

Hình ảnh Tết 2008 ở đây: Album Tet 2008.


23 thg 9, 2007

Tết Trung Thu trong tôi

Cái bài này viết lâu lắm rồi, gần trung thu nên lục lại post lên đây cho đỡ buồn, vì năm nay chẳng có thời gian....
Trung Thu, Không biết từ khi mấy tuổi tôi đã háo hức mong chờ cho đến Trung Thu để được sách lồng đèn và ăn bánh trung thu, và cho đến bây giờ, tết trung thu trong tôi vẫn là một thứ gì đó rất ư triều mến.
Hồi tôi còn là con bé con, mọi người trong xóm tôi còn rất nghèo, tiền quỷ chung của xóm không có, do vậy, gần đến ngày trung thu thì bác trưởng thôn đi đến từng nhà để quyên góp chút đỉnh mua quà cho lũ nhóc bọn tôi.
Còn tụi tôi thì tập trung lại nhà một anh trong xóm để làm lồng đèn và làm đuốc cho đêm rằm. Bọn con trai thì thích chơi đuốc hơn, tôi không biết là vào những ngày ấy có bao nhiêu cây tre bị hạ xuống cho bọn nó làm đuốc. Bọn con gái thì chỉ làm được lồng đèn ông sao, chắc vì nó dễ làm, có khi tụi tôi còn không tìm ra giấy bóng kính để làm, nên lồng đèn ông sao dán bằng giấy vở và đựơc trang trí những bông hoa bằng giấy màu của môn thủ công. Có một dạo, lồng đèn làm bằng vỏ lon bia rất thịnh, nó bền và dễ làm nữa, nhưng thời đó kiếm được mấy lon bia để làm lồng đèn thì quả là cũng rất khó, bọn tui phải đổi mấy đôi dép cũ cho bà bán nhôm nhựa để lấy vài cái lon làm lồng đèn.
Tới đúng ngày rằm, con nít bọn tui tập trung tại trụ sở của xóm để thưởng thức văn nghệ và mong chờ nhận phần quà trung thu. Quà của bọn tui là vài cây kẹo mút, vài viên kẹo bi, vài cái bánh men mà bọn tôi quen gọi là bánh con sùng và đặc biệt nhất là một cái bánh nướng hình con heo nho nhỏ gọi là bánh trung thu. Con heo nhỏ này là phần tôi để dành lại ăn sau cùng, có khi tôi để con heo lên đống sách vở để ngắm và ước gì cho nó to bằng con heo thật để tôi có thể ăn cho thoả thích.
Bọn nhóc tụi tôi sẽ được khuyến khích lên hát một bài hát, nếu đứa nào hát được sẽ có thêm một phần quà, ấy thế mà bác trưởng thôn phải chạy lên chạy xuống, nói hết đứa này đến đứa mà vẫn chẳng có đứa nào dám lên hát. Có lần tôi xung phong lên để hát một bài, trông chốc lát tôi thấy mình hãnh diện đến nghẹt thở, nhưng khi lên trên cái bục cao cao hơn chỗ bọn tôi ngồi, tôi vẫn không thể mở miệng được câu nào, mọi người cứ la lên "Nào hát đi!" nhưng tôi cứ đứng trơ ra đó, và sắp khóc, thế là chắc bác trưởng thôn thấy tội nghiệp quá cho tôi thêm một phần quà và về chỗ. Đấy có lẽ là trung thu đáng nhớ nhất trong đời tôi, tôi khi đó chừng 5 hay 6 tuổi gì đó.
À vào đêm rằm lúc nào cũng có đoàn múa lân, và tôi rất thích nó, nhưng đồng thời cũng rất ghét vì chính vì nó mà năm nào tôi cũng bị đòn sưng cả mông. Vì tôi cứ đi theo đoàn múa lân cho đến tận khuya mới về, làm mẹ tôi lo lắng là không biết tôi lạc đằng nào và tất bật đi tìm, trong khi tôi cứ theo sau đoàn lân đi hết nhà này sang nhà khác, xóm này qua xóm khác.
Quả là những kỷ niệm ngọt ngào.
Giờ khi đã lớn, chị em tôi năm nào cũng mua lồng đèn về treo đầy phòng, rồi ăn bánh trung thu, rồi uống trà và cái khoản mà tôi thích nhất vẫn là nằm kể lại chuyện xưa....
Mấy cái hình này là chụp đám lồng đèn năm ngoái, năm nay vẫn chưa mua nữa, đang hy vọng vào bà chị... không thì năm nay Trung Thu không lồng đèn vậy.


Host unlimited photos at slide.com for FREE!
Host unlimited photos at slide.com for FREE!
Host unlimited photos at slide.com for FREE!

5 thg 9, 2007

Tiền Giang, Cần Thơ, Vĩnh Long 2 ngày 1 đêm


Nhân dịp nghĩ lể 2-9, tôi làm một chuyến về miền Tây cho biết miệt sông nước thế nào, tôi hứa hoài, hôm nay mới đi được. Tôi rủ bạn, bạn không đi thế là tôi vác ba lô lên đường một mình vậy. Tôi đã có một chuyến đi khá vui và mỹ mãn, tôi cười nhiều như là có thể giảm được 1 năm stress vậy, tôi gặp nhiều bạn trẻ dễ thương, tôi có nhiều cuộc nói chuyện vui vẻ, tôi có những chuyến tham quan miệt vườn, tôi hiểu được cái rộng lớn mênh mông, sự thanh bình của miền quê sông nước…thế đấy mọi chuyện cứ gọi là không thể chê vào đâu được. Nhìn cảnh sông nước bao la, tôi dường như hiểu hơn được cái sự thoải mái trong tính cách của người dân miền sông nước này.

Tới văn phòng Sinh đúng hẹn, đông người quá chừng, mọi người ai cũng bận rộn, chỉ có thể đi chơi vào ngày lễ thôi. Hơn 8h mọi người mới lên được xe, tôi háo hức bảo mình: “lên đường thôi”. Vì thấp người bé con, tôi “được” ngồi ở tận ghế cao tít sau cùng, bên cạnh anh người Ý cao những 1m95….buồn một chút. Lúc mới lên xe ai cũng tưởng tôi là người Nhật, he he, không biết tại sao, mắt tôi 2 mí đàng hoàng, mà tôi đi đâu có lao vun vút như mấy cô người Nhật đâu? Suốt chặng đường đầu ngồi im lặng, bắt đầu thấy hơi buồn rồi, cho tới khi xe ngừng lại chặng đầu tiên, cậu bé ngồi bên cạnh bắt chuyện, thế là tíu tít hoa chân múa tay. Rồi nói chuyện thêm với 2 cô bé cực kỳ dễ thương phía trước nữa, thế là nhập bọn, mọi người ai cũng tưởng là bọn tôi đi chung.

Trước tiên là phải vượt cái phà Hậu Giang, xong rồi lại được lên ghe tham quan chợ nổi Cái Bè, tiếc là trời đã khá trưa khi chúng tôi đến, chợ đã tan mất rồi.

Tiếp đến là tham quan lò làm kẹo dừa, lò cốm. Trên đường đi tôi phát hiện ra một điều khá thú vi, tôi phải reo lên thích thú khi trông thấy cái bản hiệu “Café Sông Tiền” treo bên cạnh ngôi nhà bé xíu nằm giữa sông Tiền rộng lớn. Có dịp phải đến đây uống café xem, chắc là sẽ rất tuyệt.

Ăn cơm xong xem như đã gần hết một ngày, chúng tôi lên đường về Cần Thơ, nhận phòng ở. Hai cô bé ngồi phía trước rủ tôi ở cùng, vậy là chẳng còn cảm thấy cô đơn nữa rồi.

Buổi tối, ở Cần Thơ trời mưa như trút, buồn. Nhưng rồi trời cũng ngớt, tụi tôi ra ngoài tìm gì đó để ăn. Chị tiếp tân cười thiệt tươi chỉ cho chúng tôi một quán ăn ngon ở Cần Thơ, chị còn chỉ chúng tôi đón xe lôi để đi đến đó. Lần đầu tiên tôi đi xe lôi, cảm giác thật thú vị, nhất là trong cái khí trời ẩm ướt khi cơn mưa chưa dứt hẳn. Không may là trời lại cúp điện, thế là trong không khí lãng mạn của ánh nến không kém phần “lãng xẹt” chúng tôi chén tì tì các món. Xong khoản ăn uống, thế là cả bọn kéo nhau đi hát karaoke. Mặc dầu trời mưa, ấy thế mà tìm lấy một phòng karaoke còn trống thiệt là khó, chà người miền Tây thích hát karaoke à???.Sau một trận karaoke tơi bời, đã quá nửa đêm rồi, về ngủ, còn ngày mai nữa mà.

Chương trình ngày hôm sau thật thú vị, tham quan chợ nổi Cái Răng. Thích nhất vẫn là chuyến du ngoạn vào sâu trong ruộng, quang cảnh thật thanh bình. Tôi đã biết được cây Mù U, cây Cà Na ra sao?, nhìn những cây cóc nặng trĩu quả buông thong xuống sông, tự nhiên thấy lòng vui đến lạ.

Hai ngày một đêm cùng sông nước làm tôi vui, kết thúc kỳ nghỉ lễ, không biết bao giờ mới được nghỉ tiếp?






Cùng Linh Chi và Lệ Quyên, 2 cô bé cực kỳ dễ mến



Địu đà cùng nón lá



Sông nước miền Tây



Bạn mới.



Cầu khỉ



Trái cóc ai đó vừa hái được.



Vọc nước.



Cầu Mỹ Thuận.



Coi ai sợ leo cầu khỉ kìa.



Chợ Cái Răng

4 thg 5, 2007

Nghỉ lễ,

Có được 4 ngày nghỉ lễ, mấy chị em bọn mình lại về nhà thăm bố mẹ. Cả nhà rất ít khi tập trung đông đủ, ngoại trừ dịp tết, nên thấy ai cũng háo hức.. Mẹ vui thấy rõ, dù bọn mình luôn ồn ào, chẳng yên tĩnh tí nào.Thương mẹ ghê!
Thích nhất là không khí trong lành ở nhà. Ở cao nguyên mùa mưa đến sớm, nên khắp nơi mọi thứ như trong lành hơn, xanh tươi hơn và tràn đầy sức sống.


Hoa dại ven đường

Dalat nhìn từ bảo tàng Lâm Đồng

Màu đất bazan quyến rũ quen thuộc


Nhà thờ con Gà

Hồ Đa nhim nhìn từ đèo Dran


Tất cả đều là ca sỹ, hát hay ra phết

Hoa trong vườn của mẹ.

Cuối tuần rồi, mình về thăm nhà. Trong lúc rảnh rỗi, mình đã chụp hình hoa trong vườn của mẹ. Mẹ là người phụ nữ yêu hoa nhất mà mình được biết. Những lúc rảnh rỗi, mẹ thường ra vườn, tỉ mỉ ghép từng mầm hoa. Mẹ bảo người yêu thiên nhiên, cỏ cây là người rộng lượng và dể tha thứ, và luôn luôn thanh thản. Vì vậy hãy cứ yêu hoa cỏ đi để được thanh thản.
Hoa xương rồng
Hoa loa kèn
Hoa pensée
Hoa xương rồng

Hoa giấy

Hoa cẩm tú cầu

Hoa mướp

Hoa quỳnh ngày
Hoa bìm bìm

17 thg 3, 2007

Tản mạn Tết

Nói là sẽ viết một entry cho Tết nhưng từ hôm xuống tới giờ mới viết được đây.

Tết luôn là một khái niệm thiêng liêng trong mỗi tâm hồn người Việt Nam. Tết là khoảng thời gian duy nhất mà cả nhà sum họp, quây quầng. Tết là khoảng thời gian mà mọi chuyện đều gác qua một bên và thay thế bằng sự nghỉ ngơi thoải mái, không phàn nàn, không nặng nhẹ nhau, luôn luôn tươi cười vì mọi người quan niệm rằng những ngày đầu tiên của năm mới sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến cả năm. Nếu bạn may mắn, vui vẻ, tươi tắn đầu năm thì có nghĩa là bạn sẽ may mắn vui vẻ trong năm đó. Vì thế mà mọi người ai cũng cố để có được những ngày đầu năm như mong muốn. "Tết mà!"

Mình cũng không là ngoại lệ, Tết với mình luôn là khoảng thời gian rất thiêng liêng. Luôn luôn về nhà để cảm nhận được cái không khí ấm cúng của gia đình. Tết luôn luôn thoải mái, không điện thoại, không bận rộn, không sự phàn nàn, không một áp lực nào cả chỉ có ăn thỏa thích, ngủ phủ phê mà không phải lo lắng về vấn đề gì. Cuộc đời sao nhẹ tênh!
Mình rất thích cái cảm giác mỗi sáng ngủ nướng, được bố khều khều bàn chân và nói " Dậy ăn sáng đi con". Và cái giọng trìu mến của mẹ " Ông để cho con nó ngủ, Tết mà, vất vả cả năm rồi". Mình nghĩ là mình sẽ đánh đổi - nếu có thể- nhiều năm cuộc sống để những cảm giác ấy sẽ còn mãi.
Thời khắc giao thừa cũng luôn là thời khắc đáng nhớ. Mẹ thường chuẩn bị một mâm trái cây thật tươi, cùng với hoa và bánh trái để cảm tạ trời đất cho một năm bình yên vừa qua. Mẹ không cho đứa nào ra khỏi nhà khi giao thừa cả, vì mẹ bảo đó là thời khắc linh thiêng, và bọn mình phải ở nhà. Năm nào cũng vậy, hễ nghe tiếng trống hoặc chiêng của người già gióng lên, báo hiệu năm mới đã tới. Mẹ ra ngoài tạ trời đất, và chị em bọn mình cũng cầu nguyện cho một năm mới bình an, sung túc.
Và phần háo hức nhất vẫn là phần nhận tiền mừng tuổi của bố mẹ. Giờ đây, chị em bọn bình đứa nào cũng lớn cả rồi, và có thể tự kiếm sống được. Nên tụi mình lại mừng tuổi lại bố mẹ...
Cả nhà khui chai rượu, cụng ly và chúc mừng năm mới. Năm nay vì không tìm thấy đồ khui rượu, thật vất vả mới có rượu để nâng ly. Dưới đây là đoạn phim quay được, mình luôn cười lớn mỗi khi xem. ha ha ha