
hạnh phúc chẳng là điều gì lớn lao mà chỉ là muôn vàn những điều nhỏ nhặt
30 thg 12, 2008
Chào 2009!

24 thg 12, 2008
Giáng Sinh ở nơi làm việc!


12 thg 12, 2008
Sổ nhỏ cho Giáng Sinh.

16 thg 2, 2008
Tết!
Tết,
Vậy là một năm nữa lại đến.
Vậy là thêm một tuổi nữa.
Vậy là già thêm chút nữa.
Vậy là tận hưởng thêm một năm nữa tươi đẹp...
Trở lại Sài Gòn sau kỳ nghỉ dài khá thoải mái, được ăn no nê, được ngủ phủ phê, được "tám" chuyện khản cổ, được cười ngặt nghẽo, được nhõng nhẽo... vậy là được hạnh phúc đúng không? Umm, còn gì bằng chứ!
Về nhà đi chợ Tết với Mẹ, năm nay vật giá lên cao đi chợ thấy xót quá. Bắt gặp hình ảnh những người phụ nữ nghèo, dáng xiêu xiêu cầm chặt nắm tiền trong tay, đi đến hàng nào cũng vậy, cũng đứng tần ngần rất lâu...Umm hình ảnh của Mẹ đó, nhỏ à. Tự nhiên có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ, có gì đó cay cay trong mắt. Vì mình hình như nhiều lần bắt gặp hình ảnh mẹ cầm chặt nắm tiền trong tay tần ngần giữa chợ Tết đông người. Quê mình sao vẫn mãi cứ nghèo.
Ngày xưa, mỗi lần Tết đến là mỗi lần Mẹ rất lo, Mẹ lo làm sao để chạy vạy để lo đủ tiền cho năm chị em vào trường sau Tết - vì phải đóng tiền học phí học kỳ 2. Mẹ luôn nói ăn Tết đơn giản thôi, không quần áo mới, không bánh mứt nhiều để dành tiền vào trường. Và với chị em bọn mình thì nỗi lo bị nghỉ học lớn hơn rất nhiều với chuyện không có quần áo mới. Vậy là Tết chỉ khác ngày thường là có nồi bánh chưng, bánh tét cộng với mấy hũ dưa món....Vậy mà bao tháng ngày khó nhọc cũng qua, chị hai giờ đã 28 rồi. Khi đưa mình ra xe để vào lại Sài Gòn, Bố mới hỏi mình năm nay liệu có thể tổ chức kỷ niệm 30 năm ngày cưới được không. Vậy là có một kế hoạch cho ngày lễ 30-4 rồi.
Như thường lệ, năm nào cũng vậy, Giao Thừa luôn là thời khắc được mong đợi nhất của Tết. Mẹ dọn một mâm trái cây tươm tất để tạ trời đất, cầu cho một năm mới bình yên. Cả nhà cầu nguyện rồi khui rượu uống mừng năm mới, nhận lời chúc, và tiền mừng tuổi. Năm nay chị em ai cũng thắc mắc, vì Mẹ chẳng nói gì, chỉ đưa bao lì xì thôi, mẹ chỉ cười rồi nói "ở trong đó đó", năm nay mẹ chu đáo hơn, mẹ viết lời chúc cho riêng mỗi đứa và để sẳn ở trong bao lì xì luôn. Cảm động!
Cụng ly mừng năm mới nè
Hình ảnh Tết 2008 ở đây: Album Tet 2008.
23 thg 9, 2007
Tết Trung Thu trong tôi
Hồi tôi còn là con bé con, mọi người trong xóm tôi còn rất nghèo, tiền quỷ chung của xóm không có, do vậy, gần đến ngày trung thu thì bác trưởng thôn đi đến từng nhà để quyên góp chút đỉnh mua quà cho lũ nhóc bọn tôi.
Còn tụi tôi thì tập trung lại nhà một anh trong xóm để làm lồng đèn và làm đuốc cho đêm rằm. Bọn con trai thì thích chơi đuốc hơn, tôi không biết là vào những ngày ấy có bao nhiêu cây tre bị hạ xuống cho bọn nó làm đuốc. Bọn con gái thì chỉ làm được lồng đèn ông sao, chắc vì nó dễ làm, có khi tụi tôi còn không tìm ra giấy bóng kính để làm, nên lồng đèn ông sao dán bằng giấy vở và đựơc trang trí những bông hoa bằng giấy màu của môn thủ công. Có một dạo, lồng đèn làm bằng vỏ lon bia rất thịnh, nó bền và dễ làm nữa, nhưng thời đó kiếm được mấy lon bia để làm lồng đèn thì quả là cũng rất khó, bọn tui phải đổi mấy đôi dép cũ cho bà bán nhôm nhựa để lấy vài cái lon làm lồng đèn.
Tới đúng ngày rằm, con nít bọn tui tập trung tại trụ sở của xóm để thưởng thức văn nghệ và mong chờ nhận phần quà trung thu. Quà của bọn tui là vài cây kẹo mút, vài viên kẹo bi, vài cái bánh men mà bọn tôi quen gọi là bánh con sùng và đặc biệt nhất là một cái bánh nướng hình con heo nho nhỏ gọi là bánh trung thu. Con heo nhỏ này là phần tôi để dành lại ăn sau cùng, có khi tôi để con heo lên đống sách vở để ngắm và ước gì cho nó to bằng con heo thật để tôi có thể ăn cho thoả thích.
Bọn nhóc tụi tôi sẽ được khuyến khích lên hát một bài hát, nếu đứa nào hát được sẽ có thêm một phần quà, ấy thế mà bác trưởng thôn phải chạy lên chạy xuống, nói hết đứa này đến đứa mà vẫn chẳng có đứa nào dám lên hát. Có lần tôi xung phong lên để hát một bài, trông chốc lát tôi thấy mình hãnh diện đến nghẹt thở, nhưng khi lên trên cái bục cao cao hơn chỗ bọn tôi ngồi, tôi vẫn không thể mở miệng được câu nào, mọi người cứ la lên "Nào hát đi!" nhưng tôi cứ đứng trơ ra đó, và sắp khóc, thế là chắc bác trưởng thôn thấy tội nghiệp quá cho tôi thêm một phần quà và về chỗ. Đấy có lẽ là trung thu đáng nhớ nhất trong đời tôi, tôi khi đó chừng 5 hay 6 tuổi gì đó.
À vào đêm rằm lúc nào cũng có đoàn múa lân, và tôi rất thích nó, nhưng đồng thời cũng rất ghét vì chính vì nó mà năm nào tôi cũng bị đòn sưng cả mông. Vì tôi cứ đi theo đoàn múa lân cho đến tận khuya mới về, làm mẹ tôi lo lắng là không biết tôi lạc đằng nào và tất bật đi tìm, trong khi tôi cứ theo sau đoàn lân đi hết nhà này sang nhà khác, xóm này qua xóm khác.
Quả là những kỷ niệm ngọt ngào.
Giờ khi đã lớn, chị em tôi năm nào cũng mua lồng đèn về treo đầy phòng, rồi ăn bánh trung thu, rồi uống trà và cái khoản mà tôi thích nhất vẫn là nằm kể lại chuyện xưa....
Mấy cái hình này là chụp đám lồng đèn năm ngoái, năm nay vẫn chưa mua nữa, đang hy vọng vào bà chị... không thì năm nay Trung Thu không lồng đèn vậy.
5 thg 9, 2007
Tiền Giang, Cần Thơ, Vĩnh Long 2 ngày 1 đêm
Nhân dịp nghĩ lể 2-9, tôi làm một chuyến về miền Tây cho biết miệt sông nước thế nào, tôi hứa hoài, hôm nay mới đi được. Tôi rủ bạn, bạn không đi thế là tôi vác ba lô lên đường một mình vậy. Tôi đã có một chuyến đi khá vui và mỹ mãn, tôi cười nhiều như là có thể giảm được 1 năm stress vậy, tôi gặp nhiều bạn trẻ dễ thương, tôi có nhiều cuộc nói chuyện vui vẻ, tôi có những chuyến tham quan miệt vườn, tôi hiểu được cái rộng lớn mênh mông, sự thanh bình của miền quê sông nước…thế đấy mọi chuyện cứ gọi là không thể chê vào đâu được. Nhìn cảnh sông nước bao la, tôi dường như hiểu hơn được cái sự thoải mái trong tính cách của người dân miền sông nước này.
Tới văn phòng Sinh đúng hẹn, đông người quá chừng, mọi người ai cũng bận rộn, chỉ có thể đi chơi vào ngày lễ thôi. Hơn 8h mọi người mới lên được xe, tôi háo hức bảo mình: “lên đường thôi”. Vì thấp người bé con, tôi “được” ngồi ở tận ghế cao tít sau cùng, bên cạnh anh người Ý cao những 1m95….buồn một chút. Lúc mới lên xe ai cũng tưởng tôi là người Nhật, he he, không biết tại sao, mắt tôi 2 mí đàng hoàng, mà tôi đi đâu có lao vun vút như mấy cô người Nhật đâu? Suốt chặng đường đầu ngồi im lặng, bắt đầu thấy hơi buồn rồi, cho tới khi xe ngừng lại chặng đầu tiên, cậu bé ngồi bên cạnh bắt chuyện, thế là tíu tít hoa chân múa tay. Rồi nói chuyện thêm với 2 cô bé cực kỳ dễ thương phía trước nữa, thế là nhập bọn, mọi người ai cũng tưởng là bọn tôi đi chung.
Trước tiên là phải vượt cái phà Hậu Giang, xong rồi lại được lên ghe tham quan chợ nổi Cái Bè, tiếc là trời đã khá trưa khi chúng tôi đến, chợ đã tan mất rồi.
Tiếp đến là tham quan lò làm kẹo dừa, lò cốm. Trên đường đi tôi phát hiện ra một điều khá thú vi, tôi phải reo lên thích thú khi trông thấy cái bản hiệu “Café Sông Tiền” treo bên cạnh ngôi nhà bé xíu nằm giữa sông Tiền rộng lớn. Có dịp phải đến đây uống café xem, chắc là sẽ rất tuyệt.
Ăn cơm xong xem như đã gần hết một ngày, chúng tôi lên đường về Cần Thơ, nhận phòng ở. Hai cô bé ngồi phía trước rủ tôi ở cùng, vậy là chẳng còn cảm thấy cô đơn nữa rồi.
Buổi tối, ở Cần Thơ trời mưa như trút, buồn. Nhưng rồi trời cũng ngớt, tụi tôi ra ngoài tìm gì đó để ăn. Chị tiếp tân cười thiệt tươi chỉ cho chúng tôi một quán ăn ngon ở Cần Thơ, chị còn chỉ chúng tôi đón xe lôi để đi đến đó. Lần đầu tiên tôi đi xe lôi, cảm giác thật thú vị, nhất là trong cái khí trời ẩm ướt khi cơn mưa chưa dứt hẳn. Không may là trời lại cúp điện, thế là trong không khí lãng mạn của ánh nến không kém phần “lãng xẹt” chúng tôi chén tì tì các món. Xong khoản ăn uống, thế là cả bọn kéo nhau đi hát karaoke. Mặc dầu trời mưa, ấy thế mà tìm lấy một phòng karaoke còn trống thiệt là khó, chà người miền Tây thích hát karaoke à???.Sau một trận karaoke tơi bời, đã quá nửa đêm rồi, về ngủ, còn ngày mai nữa mà.
Chương trình ngày hôm sau thật thú vị, tham quan chợ nổi Cái Răng. Thích nhất vẫn là chuyến du ngoạn vào sâu trong ruộng, quang cảnh thật thanh bình. Tôi đã biết được cây Mù U, cây Cà Na ra sao?, nhìn những cây cóc nặng trĩu quả buông thong xuống sông, tự nhiên thấy lòng vui đến lạ.
Hai ngày một đêm cùng sông nước làm tôi vui, kết thúc kỳ nghỉ lễ, không biết bao giờ mới được nghỉ tiếp?
4 thg 5, 2007
Nghỉ lễ,
Có được 4 ngày nghỉ lễ, mấy chị em bọn mình lại về nhà thăm bố mẹ. Cả nhà rất ít khi tập trung đông đủ, ngoại trừ dịp tết, nên thấy ai cũng háo hức.. Mẹ vui thấy rõ, dù bọn mình luôn ồn ào, chẳng yên tĩnh tí nào.Thương mẹ ghê!
Thích nhất là không khí trong lành ở nhà. Ở cao nguyên mùa mưa đến sớm, nên khắp nơi mọi thứ như trong lành hơn, xanh tươi hơn và tràn đầy sức sống.

Dalat nhìn từ bảo tàng Lâm Đồng
Màu đất bazan quyến rũ quen thuộc
























