
Ghét biển, nói ra thì nghe có vẽ như là điều không bình thường nhỉ. Đã từng yêu biển rất nồng nàn, từng nói về biển với ánh mắt lung linh lắm. Đã từng khóc tỉ tê trước biển, vì đinh ninh một điều biển luôn lắng nghe em. Nhưng sao giờ thấy biển nhạt nhẽo và ồn ào vô vị. Lòng chẳng còn yên khi đứng trước biển nữa rồi. Biển cứ nóng bức và ồn ào ngòai xa, biển mặc em cô đơn trãi lòng một cõi.
Em ghét biển.
Hình được chụp bởi em Chương, trong lúc hai chị em đi dạo lúc tinh mơ ở bãi biển Hàm Thuận Nam cuối tuần rồi. Thấy lòng trĩu nặng và cô độc khi lững thững đi bên cạnh biển. Tự dưng cảm thấy ghét biển.