14 thg 5, 2009

Cửa sổ mặt trời,


Em thực sự yêu thích nét cổ của quán cafe này. Nó nằm ngay trên một chung cư cũ thời Pháp, đi ngang qua nếu không để ý chắc là sẽ không biết có quán cafe ở đấy. Cái bảng hiệu La fenêtre de soleil cafe bé xíu, lối đi lên bé xíu, cũ mèm..., cái giường cũ, mấy cái sofa cũ đượm màu thời gian.
Ngộ đời thay, em biết đến quán này thông qua một người bạn nước ngoài.
Ngày trước nó vắng vẻ, yên tĩnh, nhưng giờ cũng khá đông đúc, nên hình như em bắt đầu chán. Có lần em đến, khói thuốc nồng nặc làm em nổi quạu, bỏ đi khi chưa xử xong ly sinh tố chuối, dừa.
PS: Mấy tấm hình em chụp buổi tối, khi đưa một người bạn mới tới đây. Vẫn em, vẫn góc quen vẫn sinh tố chuối-dừa...

7 thg 5, 2009

Hoa cho ngày mới


Ở chỗ làm việc, em có nhiều cái bình cắm hoa nhỏ nhỏ, xinh xinh. Nên em và Song Ngư cùng phòng hay mua hoa về cắm. Có hôm thì Cẩm Chướng, Cúc Xanh, hôm nay là Cúc gì chẳng biết.


Thích nhất là mấy cái bình này không tốn nhiều hoa lắm. Thường thì em hay để cả mớ bình trên đầu tủ, nhưng hôm nay Song Ngư bạn nghĩ ra một cách là cột thêm dây treo vào những cánh tủ.


Nhìn rất lạ à nha.

5 thg 5, 2009

Không đề.

Hiên nhà em



Hoa kim châm
Dạo này em cực kỳ rối reng và nhặng xị, nên chẳng làm cái gì cho ra hồn cả. Em làm mới nhà cửa bằng vài hình ảnh em chụp trong chuyến về thăm nhà vừa rồi. Vì nhiều người hỏi thăm quá. Cám ơn mọi người.

một sớm cafe,

Một sớm tinh mơ  sau một đêm gật gù trên xe, bước ra khỏi xe, mưa lất phất phà vào trán, cảm nhận được hơi lạnh xuyên qua lớp áo mỏng. Em thèm ly cafe đặc quẹo, mà uống xong một ngụm thì phải chờ một đỗi lâu lắm mới uống thêm được ngụm mới. Thời gian lặng thinh ngừng hẳn lại khi từng cafe nhỏ từng giọt.
Nhà em không xa Dalat là mấy, nên mỗi lần về nhà em đều đi thẳng lên Dalat cafe, lang thang một dạo rồi mới lên xe búyt về nhà.
Em có dạo đã sống và đi học ở Dalat một thời gian, đã từng cảm nhận được sự ấm áp trong tay ai, nên với em Dalat luôn chiếm một phần lớn miên man ký ức. Lần này tình cờ em gặp lại anh, người xưa năm nào khi đang lơ ngơ đi dạo. Cafe và chẳng nói một lời, umm thì im lặng còn tốt hơn lời hỏi thăm chán ngắt....
Tấm ảnh này anh chụp em tại quán, lúc đang nghĩ gì chẳng rõ.

Thương,

Trở về nhà trong lúc chập chạng tối. Háo hức lắm vì từ Tết tới giờ em mới về nhà. Đi từ trước ra sau, nhà vắng toe, lạnh ngắt thấy chạnh lòng. Chợt thấy bố mẹ ngồi rửa chén ở nhà sau, mẹ rửa xà bông còn bố thì ngồi tráng chén. Cảnh tượng ấy làm mắt em ngấn nước, thấy cảnh đời thật trớ trêu. Mẹ sinh ra những năm đứa con vậy mà rốt cuộc chỉ có hai già thui thủi với nhau. Mẹ cười móm mém già nua, nhưng cái cười ấm áp biết chừng nào. Em lang thang xứ người, rất nhiều những lúc chạnh lòng, xa vắng, cô độc và hoang liêu chợt thấy nhớ nụ cười ấm áp ấy biết bao. Hai tám tuổi, tính lại số năm em được ở cạnh mẹ chẳng là bao. Thấy mình thiệt thòi quá đỗi. Mẹ như con gà mái mẹ bị người ta lấy mất đàn gà con mới nở, nên lúc nào mẹ cũng xù lông lo lắng cho đàn con ở xa. Xa con, điều đó hình như đốt cháy tâm can mẹ.....Thương và đau lắm.

Ps: Tấm hình em chụp lúc mẹ đang lui cui hái rau càng cua trong mấy chậu kiểng. Em đã làm món rau trộn dầu dấm với cá hộp, chèm chẹp ngon khỏi đỡ.