29 thg 5, 2007

Trời mưa, em nhớ nhà và thèm khoai lang

Tình hình là thế này, Sài Gòn hổng biết giận ai, sụt sùi từ trưa tới giờ, mãi không chịu nín. Sài Gòn khóc còn ta thì nhớ nhà, thèm ăn bắp luộc, bắp nướng, hay bắp chiên, khoai lang luộc gì cũng được.Trời mưa luôn mang đến cho ta những tâm trạng khó tả, nhớ điều gì đó, nhớ ai đó...
Ta vớ lấy cái áo mưa, chạy ù ra chợ, vơi hy vọng là tìm được xe bắp luộc hoặc là nồi khoai nào đó. Sau khi vất vả với sự ướt át, với sự chen lấn khó chịu ở chợ, hỏi thăm hai ba bận mới tìm thấy bà bán khoai móm mém với 2 rổ khoai to tướng. Bà cười thật tươi : "Trời mưa mua khoai ăn cho đỡ buồn đi con". " Khoai trắng ba ngàn rưỡi còn khoai tím thì bốn ngàn rưỡi". Bao nhiêu thì nhiêu ta cứ lựa một số củ nhỏ nhỏ thon thon, bé bé...chẳng buồn trả giá. Chà củ nhỏ mới ngon, còn tại sao ư? Ta không biết, Mẹ ta bảo thế.
Chạy về tới nơi, ướt mẹp, nhưng ta lại vui. Luộc khoai xơi thôi.
Ta lại nhớ nhà nhưng chẳng còn buồn nữa.

Khoai lang nóng hổi vừa thổi vừa ăn đi

27 thg 5, 2007

Chủ Nhật

Sáng chủ nhật

ngày cuối tháng Năm.

Sài Gòn trong veo,

nắng rộn rã

và gió thì thầm.

Em lang thang,

cười một mình

và nắng hôn em

và gió vỗ về

Em chợt hỏi

có bao giờ?

em rực rỡ như nắng,

và dịu êm như gió?
Sài Gòn 27/05/2007

Sáng chủ nhật, trời đẹp, ta và bạn lang thang, uống cafe, chẳng ai nói gì. Ta thích những sáng chủ nhật như thế, lòng ta bình yên đến lạ. Ta ước thời gian cứ mãi đứng yên, và lòng ta cứ mãi bình yên như thế.

21 thg 5, 2007

Sleepless night

Last night, I could not sleep for unreason. I was sitting alone with ocean of thoughts. Could not remember what did I think?I really like the late desert and the quite hours of the night, so peaceful and this is the only time I can see the life here is tranquil. It was quite late but I was still awake. I got up and found something to do. I walked backwards and forwards in my room, I saw my cell-phone. Suddenly I thought I should sew a bag for my cell phone. Why not? I took the needle, yam and started to sew. After 45 minutes I had this one:



Wow wow it is really suitable for my phone.

The back of the cell-phone bag

I was so happy. My cell-phone bag is so lovely. It was just 4:30 am, and I was still awake. I decide to hang out for coffee. There is a street coffee shop in front of my alley, I went there and ordered a cup of coffee and looked at people on the street. It was so funny. Although it was still soon but street was quite crowed. This city always gets up soon. It was morning. I went home after a night without sleeping. It was not so long.


I heard this song over and over again lastnight.

19 thg 5, 2007

Tin vào chính mình!

Có những quyển sách mà sau khi đọc xong, tôi chẳng có ấn tượng gì, thậm chí tôi quên hẳn tác giả của nó, và lấy nó để giúp đưa giấc ngủ tới sớm hơn, cầm lên đọc vài trang cho dễ ngủ. Nhưng đôi khi tôi bắt gặp được một quyển sách mà chỉ nhìn lướt qua thôi tôi đã muốn đọc ngay. Tôi đọc một mạch chẳng thấy chán, rồi lại đọc đi đọc lại, rồi lại giới thiệu cho mọi người. Tôi đã gặp nhiều quyển sách như thế, nhưng hôm nay tôi chỉ muốn nói đến một quyển sách viết về tâm hồn, đó là quyển I Can Do It của Louise L. Hay một nữ tác giả người Mỹ, với tựa tiếng Việt là Tin Vào Chính Mình của Nhà Xuất Bản Trẻ (xuất bản song ngữ và có cả CD giọng tác giả đính kèm)

Cách đây hơn 1 năm, tôi như rơi vào những tình huống rất tồi tệ, đúng là họa vô đơn chí, tôi gặp liên tục những sự cố mà lúc đó với tâm trạng khi đó tôi cho là những sự cố tồi tệ nhất cuộc đời. Tôi mất hết sự tự tin, tôi mất niềm tin vào người khác, tệ hơn thế nữa tôi mất cả niềm tin vào chính mình. Tôi băn khoăn, lo lắng, và trong lòng đầy mâu thuẫn, tôi tự hỏi tôi làm thế nào để lấy lại niềm tin và sự tự tin trong tôi. Tôi cố tìm mọi cách để giải thoát tôi nhung rồi tôi cứ loay hoay mãi với những mâu thuẫn với sự giằn vặt, với niềm tiếc nuối và với cả những trách móc nữa.

Trong một lần lang thang vào nhà sách, tôi đi lướt qua gian sách Tâm Hồn, tôi bắt gặp được quyển sách này, một ý nghĩ chua chát thoáng qua, chà lại một cuốn sách dạy ta làm người chứ gì, nhưng tôi vẫn lật lướt qua vài trang. Tôi lại dừng ở chương Giới Thiệu, ngay những lời đầu tiên của chương này đã giúp tôi nhận ra một vài điều cần phải làm:

“Hôm nay là một ngày mới! Hôm nay chính là thời điểm để bạn Khởi đầu một cuộc sống tốt đẹp. Hôm nay là ngày bạn sẽ được giải phóng khỏi mối bận tâm, lo lắng về những hạn chế , khiếm khuyết , thất bại và sai lầm của bản thân mình. Hôm nay bạn sẽ khám phá những bí mật mới mẽ của cuộc sống... Thay đổi suy nghĩ sẽ thay đổi cuộc đời bạn!”
Ngay lúc đó tôi nghĩ, sao tôi cứ giữ mãi những câu hỏi tại sao ở trong lòng, sao tôi không gạt phức những chuyện xảy ra qua một bên, sao tôi lại không tin vào chính tôi? Tôi quyết định mua quyển sách. Không thể tin được là tôi đã quyết định thay đổi sau khi đọc quyển sách. Tôi thôi phàn nàn về sự không may mắn của mình, tôi thôi nói từ chán, tôi cười nhiều hơn, tôi chăm chút cho mình hơn, tôi đã nhìn cuộc sống tươi vui hơn. Và chính những suy nghĩ tích cực đó đã mau chóng giúp tôi vượt qua được tình trạng tồi tệ một cách nhẹ nhàng.

Quả thật, tôi đã vượt qua được chính mình bằng những cố gắng, nhưng quyển sách là quyển sách đã giúp tôi rất nhiều. Rồi khi tôi bình tĩnh hơn, tôi đứng bên ngoài những sự việc đã xảy ra, bình tĩnh nhận xét, và tôi đã thấy rất rõ chính mình, tôi tìm thấy những nguyên nhân của sự việc cũng có chính lỗi của mình.

Từ đó tôi luôn khuyên những người thân chung quanh của mình, đừng để họ cứ nói từ chán. Hãy luôn nhìn cuộc sống bằng những ý nghĩ tích cực. Tôi đã mua quyển sách tặng vài người bạn, tôi tặng cho đứa cháu họ khi nó cũng đang băn khoăn lo lắng…khi sắp bước vào ngưỡng cửa mới.

Một quyển sách thật đáng để đọc, và phù hợp cho mọi lứa tuổi.

17 thg 5, 2007

Hạnh phúc là gì?


Có những thứ tưởng chừng như thật giản đơn nhưng lại làm cho ta vui và ta biết mình hạnh phúc. Vậy mà ta cứ mãi đi tìm những gì lớn lao, ngỡ rằng ta đang tìm hạnh phúc và nó là cái gì đó thật vỹ đại, ta phớt lờ những điều bé nhỏ chung quanh. Ta đang phớt lờ đi hạnh phúc của mình, thật là trớ trêu. Hạnh phúc chỉ là những điều đơn giản nhỏ ơi.

Hạnh phúc là mỗi sáng thức dậy nghêu ngao một bài hát, cười với chính mình trong gương để có một ngày trong lòng tươi sáng và nhẹ tênh. Vậy mà có những ngày ta thức dậy với gương mặt cau có, ta nhìn vào gương thấy chán ngay cả chính mình, hát một câu đâu có khó nhỏ ơi và cười chỉ là cử động của đôi môi sao ta chẳng bảo mình làm được. Những ngày như thế thật xám xịt và tồi tệ.

Hạnh phúc là khi ta nhận được một nụ cười của một người xa lạ, và ta cũng cười đáp lại. Hạnh phúc là mỗi chiều con nhóc hàng xóm la inh ỏi và hỏi đi hỏi lại bằng cái giọng ngọng ngịu của nó: “Cô Thục đi đâu về đó?” Vậy mà đôi lúc ta bực bội, ước chi nó đừng la lên như thế.

Hạnh phúc là khi ta nhìn thấy một hình ảnh nào đó phảng phất những kỷ niệm, chúng mang ta đi gặp chính ta của những ngày cũ kỹ. Và bất chợt ta lại cười một mình. Hạnh phúc là những tối thức thật khuya với chẳng lý do nào cả, ta ngồi lướt qua những trang nhật ký online của ai đó, đọc những cảm xúc của họ cảm nhận những gì đồng cảm. Thật ra ta đang đi tìm lại chính ta trong những góc cũ kỹ của lòng mình.

Hạnh phúc là khi ta nhận được một tin nhắn của một ai đó:” sao rồi? có khỏe không?” ta vui vì ta biết đâu đó có người vẫn nhớ tới ta. Hạnh phúc là khi ta nhận được điện thoại của mẹ, giọng mẹ đầy trìu mến “Con ốm hả?” dù ta rất khỏe nhưng ta vẫn nũng nịu cứ như là ta ốm thật ấy.

Hạnh phúc là những tối khó ngủ, mấy chị em cùng nằm kể lại chuyện xưa, ta cười lớn, nhưng sao nước mắt lại tràn trụa thế kia? Và ta hiểu khi hạnh phúc người ta khóc và chẳng thể nào nấc lên như khi ta khóc vì đau khổ.

Và Hạnh phúc còn rất nhiều những cái khác, trong chốc lát ta chẳng thể liệt kê hết được.

Và hạnh phúc là đây, là lúc này khi ta vô tình tìm thấy những thứ này trong đống sách vở cũ năm nào:


Cho nhỏ Tắc Kè Bông, nhỏ ơi, có nhớ cái này không? nhỏ đã vẽ nó và kẹp vào quyển nhật ký của ta. Có lần nhỏ đã giận khi ta nói ta để lạc cái này đâu mất rồi, sorry nhỏ, khi ấy ta nói dối đó. À ta thắc mắc, hồi ấy ta mập ù mà nhỏ lại vẽ ta ốm thế.


Cái này làm ta nhớ anh bảo vệ kí túc xá Tân Phú, anh "Frot" chảnh chọe ấy.


Ta và nhỏ ngồi cả buổi chiều, để vẽ chú cún ở phòng đọc ký túc xá. Thực ra nhỏ vẽ còn ta ngồi nhìn. Đó là học kỳ hai phải không? vì ta nhớ hình như tụi mình đang học môn vật lý A2.



Hai cái này cho Vân Anh, Anh có nhớ mấy cái hình này không? Anh luôn vẽ những hình vẽ ngộ nghĩnh và ghi những câu Anh thích lên tập của Thục. Lật quyển nào cũng thấy những dòng chữ xinh xắn nhỏ nhắn (Giống hệt Anh) ở đằng sau. lol.

Thực ra những cái hình này rất cũ, và chẳng rõ ràng như vậy đâu? Ta đã chỉnh lại chúng đấy, làm chúng đẹp hơn.