hạnh phúc chẳng là điều gì lớn lao mà chỉ là muôn vàn những điều nhỏ nhặt
12 thg 5, 2008
Phú Tân An Giang.
Đám cưới Du.
Vậy là Du nhỏ đã lấy chồng, không ngờ Du lại là thành viên đầu tiên của "Tam giác nhiều chuyện" kết hôn. Nhớ những ngày tháng 10 năm 99, khi mình mới chân ướt chân ráo vác một cái vali to đùng vào kí túc xá Tân Phú ở, thì Du và Vivian là 2 người giúp đỡ mình và nói chuyện với mình rất nhiều.Ngày đó 3 đứa đều ở tầng trên của giường tầng, mình ở giữa, 2 nhỏ ở hai bên. Tối tối ba đứa 2 tụm đầu lại nói chuyện rất khuya, và từ đó cái "Tam giác nhiều chuyện" ra đời. Và cũng kể từ đó 3 đứa gắn bó với nhau, vậy là cũng gần 10 năm chứ ít gì.
Và sau bao nhiêu năm thì cái vụ nhiều chuyện vẫn không thay đổi, mỗi lần gặp nhau là ba đứa nói chuyện đến khản cổ, chuyện đâu mà nhiều đến thế.
Vivian luôn mắc mùng giùm mình mỗi khi mình ngủ quên, Du nhỏ luôn luôn là người nhắc mình phải uống thuốc mỗi khi mình bị bệnh. Ba đứa đã trải qua rất nhiều những khoảng thời gian, những khoảnh khắc vui vẻ.....nhắc lại mọi chuyện như vừa xảy ra hôm qua.
Cưới xong vợ chồng Du sẽ đi xa, mình cầu chúc cho chặn đường phía trước của nhỏ bớt chông gai, và chúc cho niềm hạnh phúc của nhỏ sẽ luôn trọn vẹn.Vậy là giờ trong những chuyến đi , trong những lần lang thang cafe nói chuyện chỉ còn ta và Vivian, buồn một chút nhỏ ơi. Dù bận rộn, dù xa xôi vẫn mong sự đoàn tụ của "Tam Giác nhiều chuyện", vẫn mong những buổi họp mặt khản cả cổ nhỏ heng.
8 thg 5, 2008
Ngày không nắng!
Đã thực sự vào mùa mưa, tâm trạng em cũng bắt đâu vu vơ, ngơ ngẩn. Nhìn em, nhìn mưa, nhìn trời, nhìn người ta rồi buồn thinh không. Rồi em lại nhớ em ngày bé, nhớ em ngày dại, tưởng tượng ra em ngày sau, tưởng tượng về những việc em phải làm…lan man lắm, chằng chịt lắm. Dường như đầu óc em hoạt động khá nhiều vào những ngày trời không nắng. Chỉ là thinh không thôi, chỉ là vẫn vơ thôi, chỉ là em nhiều tâm trạng, chỉ là em giàu cảm xúc thế thôi. Cuộc sống thết đãi em khá nồng hậu, tuy rằng không hoàn hảo nhưng em chẳng thể chê trách điều gì.
Cũng vào những ngày Dalat tháng 4 mưa rả rích, một cái nắm tay của ai làm em cảm thấy ấm, ấm lắm nhé, dù là trời mưa rất lạnh. Và những cơn mưa ấy mang đến em một thứ tình cảm nhẹ nhàng, nhẹ lắm, ummm tình đầu!. Rồi mưa, rồi những ngày không nắng cũng mang thứ tình cảm ấy đi một cách nhẹ nhàng, giờ chắc đã xa lắm. Để em mắt vẫn trong veo, lòng vẫn nhẹ tênh những chiều mưa nhớ về những gì xa lắc và chợt mĩm cười.
Dù là mùa mưa hơi ướt át và em nhiều tâm trạng nhưng em vẫn thích, em vẫn yêu mùa mưa chẳng bởi vì sao cả.
Cho em ngày trời không nắng.
5 thg 5, 2008
Chốn quê nhà yêu dấu,
Ve sầu kêu ve ve, về nhà đúng dịp mùa hè, nên lũ ve kêu inh ỏi, chợt nhớ những mùa hè bé dại.




Hoa Tàu Bay, cây này nấu canh ngon lắm, hồi bé ở trong rẫy, Mẹ thường nấu cây này chung với bắp tươi, nhờ vậy mà mấy chị em mập ù chăng? Giờ thèm quá nè, chèm chẹp.Wedding guestbook.
Đám cưới nhỏ bạn thân em làm tặng bạn 2 quyển guest book, một cho nhà nhỏ và một cho nhà chồng. Hôm nay Du nhỏ đã nhận được quà, giọng nó hí hửng trong điện thoại làm em vui lây.
Quyển sổ được làm theo cách rất ư là đơn giản theo kiểu đóng sách Nhật với ruột sách màu bằng giấy Ford màu hồng. Em lấy thêm ít vải phi bóng làm cái nơ bên ngoài, em định tìm thêm 2 chữ cái bằng nhựa hoặc bằng gỗ, võ dừa gì đó gắn lên ( hai chữ cái viết tên vợ chồng bạn) nhưng em tìm hổng ra, nên đành để trống trơn, thôi rút kinh nghiệm cho những lần làm wedding guestbook sau. Hmm tất cả tại cái tật để mọi chuyện vào giờ chót, nước tới chân mới nhảy của em mà ra.














