18 thg 10, 2008

Entry thứ 100

Một vài món nhỏ giảm stress sau một tuần vất vả. Vài quyển tập mỏng cho việc ghi chép linh tinh, tòan làm từ những thứ nhặt được đấy. Cuối tuần vất vả với 2 môn thi, chẳng khó gì mấy vậy mà làm cũng không thật tốt lắm. 

Nhân tiện cái entry này là cái entry thứ 100 của Happiness from small things, vậy mà sao Gà im ỉm vậy ta, tưởng là sẽ làm cái gì đó hòanh tráng  lắm chứ. Đầu tiên cái blog này có tên là Think of Yesterday, đặt lại tên từ cái blog linh tinh Nghĩ về ngày hôm qua em đặt tên nó với ý định là tập viết một vài bài tập tiếng Anh lúc còn học ở trung tâm. Nhưng rồi sau một thời gian, thấy nó mất định hướng, bài tập tiếng Anh thì lười chẳng bao giờ chịu viết, mà có viết cũng rất là dở tệ, chẳng dám khoe với ai ( mắc cỡ). Rồi sau đó tập tò tập làm thủ công, vì thế Happiness from small things ra đời. 
Blog ít người ghé thăm, tuy nhiên em vẫn update blog thường xuyên cho em, cho những vụn vặt của riêng mình.  Đúng như tên gọi của nó, em luôn nghĩ rằng mình có được hạnh phúc từ những điều nhỏ nhoi chung quanh, và những thứ linh tinh em làm được luôn mang lại cho em những niềm vui khó tả. Hạnh phúc theo em chẳng là cái gì lớn lao cả.

11 thg 10, 2008

Chút tâm trạng cuối tuần.

Một chút nghẹn ngào vì vừa mất gì đó. Một chút mệt mỏi, một chút giận hờn cho những ngày dài làm nên một chút tâm trạng em của cuối tuần.
Dự định sẽ về thăm nhà tuần này, nhưng rốt cuộc ngày mai lại đi làm. Mùa này muốn đi đâu đó khó quá. Thôi đành hẹn sang tháng sau vậy, tháng sau thì hoa Quỳ nở, em sẽ về tiện thể chụp hình cái đám hoa vàng ấy luôn.

Tấm hình trên chụp lúc chiều xuống trên balcon, chẳng hiểu vì sao mà lại thích cảnh mặt trời lặn. Thích cái màu vàng của nắng, dẫu là màu vàng yếu ớt nhưng vẫn cứ thích hòai. Nhìn mặt trời đỏ rực phía xa qua mấy cái lá trúc, tự nhiên nghe mùi khói nồng của lá khô bị đốt, thấy dáng mẹ gom lá cuối sân. Nhớ nhà ghê nơi.

Dọn dẹp tủ sách, phát hiện ra một quyển catalog cũ mà em tha về từ hồi nào đó chẳng nhớ. Quyển catalog này có nhiều cái hình in đẹp lắm, hình lồng đèn, hình dù đỏ, hình tranh thủy mạc...Vậy là làm luôn một lô  sổ nhỏ và cả sổ gáy đũa như đã từng làm trước đây. Đang chụp hình thì máy im re, hết pin rồi.   Em thì em chán lắm cái tật đãng trí, máy hình hết pin, tìm hòai không ra đồ charge pin ở đâu cả. 
Tiu nghỉu luôn.




27 thg 9, 2008

Trưa nay cafe một mình.


Trưa nay, em hơi tâm trạng một tí.  Cần một nơi yên tĩnh, cần cái gì đó thật mạnh để giúp em khỏi chếnh choáng.  Giờ nghỉ trưa em chạy ra quán Riêng Một Góc Trời. Quán quen, không gian quen, cafe pha rượu Rhum quen thuộc, cảm thấy đầu nhẹ nhõm phần nào. Chắc là nhờ cafe.


Đôi lúc, thấy ngày sao mà dài lê thê, dài với tiếng điện thoại, dài với những lời phàn nàn, dài với những tiếng còi xe, dài với những sự vội vã, em mệt nhoài. Ngày dài thêm tí nữa chắc là em sẽ không chịu nỗi, chắc là em sẽ chết mất thôi. Lúc ấy bỗng dưng lại muốn đêm cứ mãi là đêm, để em có thể trốn được vào đêm, để chẳng ai có thể làm phiền, để em có thể tan biến vào bóng tối......Đang rối rắm lắm đấy.

Cũng may em còn có vài nơi để đến trong những lúc lòng chẳng bình yên. Một trong những nơi em yêu thích nhất Sài Gòn là cái góc quán này. Yên tĩnh, bài trí đơn giản và có chút gì đó quen thuộc với những giấc mơ của em về ngôi nhà nhỏ có hàng rào sơn trắng phía trước. Em thích đến quán này tầm 3-4 giờ chiều khi ánh nắng vàng chiếu thẳng vào bờ tường cũ kỹ phía trước, cứ hệt như mình đang ngồi ở một nơi cổ kính nào ấy chứ không phải giữa Sài Gòn nhộn nhịp, ồn ào.

À và còn một điều nữa, ở đây giá cafe khá rẻ à nha. 





 Mảng tường cũ.

15 thg 9, 2008

Vụn vặt cuối tuần

Những vụn vặt cuối tuần:

Phát hiện ra có chú bọ Ngựa bé, xinh đậu trên cây hoa trước nhà. Hồi còn bé mỗi lần thấy con bọ ngựa là chạy đi tìm chút vôi ăn trầu để gởi nó mang về trời, và để làm chi em cũng không biết nữa.

Chú bọ Ngựa ghé nhà, nhưng em chẳng có vôi đặng gởi chú mang về trời...

Con bé hàng xóm tíu tít khoe lồng đèn Trung Thu của nó, nó cười rạng ngời cả sáng Chủ Nhật.Chợt phát hiện ra mình chẳng thể cười được như lúc mình còn bé

Nụ cười mùa Thu

Buổi chiều đi học, có lúc đầu óc mơ màng ngó ra cửa sổ, cái màu nắng chiều nay đẹp lắm.  Vàng nhạt, dịu dàng và một chút gì đó ngượng ngùng.

Sinh nhật Vivian, được nhỏ mời chiêu đãi một bữa ra trò ở quán Ngon, và một chầu cafe ở Hiland nữa, hai đứa ngồi nói đủ thứ chuyện, có khi chỉ lặng im nhìn ngắm phố đêm.

Birthday girl

Phố đêm

6 thg 9, 2008

Sắc màu.

Mấy hôm nay em bị mấy cọng chỉ màu ám ảnh, ngay cả những giấc mơ cũng lung linh sắc màu chứ không một tone màu tối như mọi khi. Ngộ ghê, sao những giấc mơ luôn ít màu sắc, đôi khi chỉ là bóng tối....(hay khi ngủ em không đeo mắt kính chăng ? :) khẹc khẹc, ) Ấy vậy mà em lại luôn thích những thước phim ít màu sắc ấy, cũng có thể những điều em thấy trong mơ luôn luôn đẹp hơn trong hiện tại, vì đó là những gì em mong muốn mà. Đã mong muốn hẳn sẽ luôn tốt đẹp....Em luôn luôn vỗ về giấc ngủ bằng những suy nghĩ, những tưởng tượng mông lung, chắc thế mà cả đêm em nhắm mắt sống cùng cái thế giới tưởng tượng ấy. Và em thích cái cảm giác sáng sáng thức dậy, lúc đi rửa mặt nhìn mình trong gương rồi cố nhớ xem mình đã mơ gì đêm qua, cảm giác ấy thú vị lắm. Lúc đầu thì mọi thứ cứ lộn xộn khó mà nhớ được điều gì, nhưng dần dần thì có thể nhớ được ấy.

Chỉ màu, Umm sao mà cái màu rộn ràng, tươi tắn đến thế, thương ghê.


Vòng tay làm từ chỉ màu.


Hoa tai làm từ chỉ màu.