31 thg 7, 2007

Book with a silver ribbon

I have just finished my book- the book with a silver ribbon in front. That was what I did at last weekend. I sewn the back of book by thread and needle. But I was not satisfied so much. The book is not tight.
Making a book follow this way is uncommon in Vietnam and I want to learn more. So i need a favor from my public.
I will try to make other books, maybe my skill will be better.



Back of book



Book with sillver ribbon



Making sections....



Making cover......





Making paper pattern...





Sew...









27 thg 7, 2007

Một ngày thiệt lạ

Có những ngày thiệt lạ, vừa thức dậy đã thấy buồn, buồn mà chẳng thể nào diễn tả được, và hôm nay là một ngày như thế. Tôi thức giấc rất sớm, nhưng với tâm trạng lo lắng và sợ sệt, tôi chẳng thể nào tìm ra nguyên nhân với cái mớ hỗn độn trong đầu. Tôi bò dậy, ngồi ì ngay cầu thang, với những suy nghĩ vẫn vơ và với cái lo lắng, cái sợ sệt vô cớ. Tôi nhìn ra sân, nắng nhảy múa, ngày mới chắc đẹp lắm đây, thế mà tôi chẳng tươi tĩnh chút nào.
Tôi đến công ty sớm hơn thường ngày, mở Google Reader lên đọc lướt qua những trang mà tôi yêu thích, những blog mà tôi hay viết nhận xét. Tôi dừng ở một entry name khá lạ “Hạnh Phúc Lang Thang”, của Demi Fantasy - DF là một blog khá thú vị mà tôi tìm thấy một cách tình cờ, tôi thích những bài viết khá xúc tích, khá đặc sắc của blog này - . Tôi dừng ở entry này vì đó là tên một bài hát tôi yêu thích khá lâu rồi.
“Hạnh Phúc Lang Thang” một bài hát khá hay, giai điệu ngọt ngào, sâu lắng và da diết. và hơi hớm buồn. Nhưng nói thật mỗi lần buồn tôi mới nghe, mà cũng nói thật luôn là nghe xong buồn hơn. Hình như tôi có một file trong máy, giọng Khánh Ly hát, thế là lôi ra, nghe mãi từ sáng tới giờ có một bài. Điên không chứ?
Giờ vẫn đang nghe….




Nhạc và lời: Trần Ngọc Sơn


Ngày ấy em như hoa sen mang nhiều giáng hiền những khi chiều lên
Ngày ấy em như sương trong nép trên bông hồng, mượt trên cánh nhung
Ngày ấy em như cung tơ cho đời thẫn thờ, cho tôi dệt mơ
Đường khuya tay đan ngón tay ước cho đời ước mơ dài

Nhưng năm tháng vô tình mà lòng người cũng vô tình rồi màu úa thay màu xanh
Người yêu xa bến mộng đò xưa đã sang sông dòng đời trôi mênh mông
Giáng xưa nay xa rồi đường khuya mưa rơi rơi
Phố xưa quên một người bàn chân gieo đơn côi
Gió mang theo cơn lạnh về rót lệ trên môi

Ngày ấy yêu em say mê tôi nào nghĩ gì đến câu từ ly
Tình ái không xanh như thơ, đến chung hơi thở, rồi trôi rất xa
Hạnh phúc lang thang như mây cho hồn héo gầy, khi ta còn đây
Từng đêm qua trong giấc mơ vẫn mong chờ có em về

New bag, green again.

I have just finished a new bag. Green again. Maybe Green is my true color? I love green for it looks fresh, cool and light.

I used some pieces of net. I created some details on it, and then crocheted them together. I crocheted a flower to decorate. I bought a couple of wood carrying. It did not take too much time to finished.

Looks I have a new bag. Lovely huh?




A lovely bag.



Detail pattern.



A Flower to decorate



Crochet boder


23 thg 7, 2007

Hello new week.

I was ill at the weekend and had to take a test of Advanced Mathematics at school. That was too bad. After school I was laid low at home and wish Mommy were here. I missed the bowl of rice soup that Mom often cooks for me each time I am ill. Mom is not here, so I have to take care myself, cook a rice soup for myself…

Today, I feel better. I went to work soon and arranged a flower pot for a new day.

Have a good day and be well soon Doan Thuc!!





Daisy in the teapot at my desk

21 thg 7, 2007

Lại ốm rồi

Gà Lôi lại ốm rồi!

Mấy hôm nay Sài Gòn lạ quá, trời mưa mà vẫn nóng kinh khủng. Mình bị mắc mưa chỉ có hai lần mà hôm nay muốn nằm bẹp luôn.

Ráng đi làm nhưng cứ ước gì có cái giường thiệt êm...Chiều về tới nhà nằm bẹp dí, thằng em đi làm về hỏi :"Sao vậy, ốm rồi hả?" Rồi nó áp tay nó lên trán mình, cứ hệt như một bác sỹ thực thụ vậy. Rồi nó phán một câu "Cảm rồi", nó chạy đi mua cho một viên panadol sủi, làm chị nó cảm động chẳng nói nên lời, mà thực sự là cũng chẳng nói nổi.

Ước gì có bát cháo hành của Thị Nở. Khi ở gần mẹ, mỗi khi bị ốm, mẹ đều nấu cho mình một tô cháo thiệt nóng và thiệt cay...Giờ thì chẳng có mẹ ở bên, chắc phải tự lo cho mình thôi. Ráng bò dậy, xuống bếp nấu nồi cháo, rồi xì sụp húp, cháo vừa nóng vừa cay, mồ hôi vã ra, nhưng thấy khoẻ hơn, hạ sốt rồi.

Phải ráng dậy vì tối nay đặt mục tiêu phải ôn lại Toán cao cấp, sắp kiểm tra giữa kỳ môn này. Sau tám năm chẳng còn nhớ gì cả. Ác ghê.
Giờ thì off đi học bài đây.